“Mộ đom đóm” ngoài đời thực qua bức ảnh hai đứa trẻ Nhật Bản

14 mins read
MỘ ĐOM ĐÓM

Đối với những khán giả yêu thích anime Nhật Bản, chắc hẳn sẽ không thể nào quên được tác phẩm “Mộ đom đóm” với câu chuyện cảm động về hai anh em Seita và Setsuko trong chiến tranh thế giới thứ II.

“Mộ đom đóm” là bộ anime được dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên của Nosaka Akiyuki vốn được tác giả viết dưới dạng bán tự truyện, ông đã mất một người em gái vì thiếu ăn vào giai đoạn chiến tranh năm 1945 ở Nhật Bản. Tác giả luôn cho rằng mình phải chịu trách nhiệm về cái chết đó và ông viết cuốn tiểu thuyết như để đền bù cho em gái mình và cũng để giúp ông chấp nhận bi kịch của quá khứ.

Bộ phim này đặt trong bối cảnh giai đoạn cuối của chiến tranh thế giới thứ II ở Nhật Bản, kể lại câu chuyện chua xót nhưng cảm động về tình anh em của hai đứa trẻ mồ côi Seita và em gái Setsuko.MỘ ĐOM ĐÓM

Hai anh em mất mẹ sau cuộc thả bom dữ dội của không quân Mỹ vào thành phố Kobe trong khi cha của hai đứa đang chiến đấu cho Hải quân hoàng gia Nhật. Seita và Setsuko phải vật lộn để tồn tại giữa một bên là nạn đói và một bên là sự thờ ơ đến nhẫn tâm của những người xung quanh, trong đó có cả những người họ hàng của hai đứa trẻ và cụ thể chính là người dì ích kỷ, máu lạnh, người luôn phàn nàn rằng 2 đứa không làm việc gì cả nhưng vẫn được chăm sóc chu đáo trong khi thực phẩm ngày càng khan hiếm). Sau khoảng thời gian 2 anh em sống trong sự mắng chửi, phân biệt đối xử, gò bó tù túng và cậu bé Seita phải đối diện với hai lựa chọn đó là hoặc ở lại với người dì ích kỷ, làm việc và đối diện với sự thật, hoặc là chạy trốn, để có được sự tự do mặc dù sẽ rất khó khăn, thiếu thốn nhưng 2 anh em cậu sẽ làm được những điều mình thích.MỘ ĐOM ĐÓM

Cuối cùng, Seita và Setsuko quyết định rời khỏi nhà người dì, họ chuyển đến một căn hầm trú bom đã bị bỏ hoang. Sự thiếu thốn thức ăn đã buộc Seita phải ăn cắp đồ, thức ăn và bị đánh đập. Setsuko bị ốm nặng, Seita vội đưa cô bé đến bệnh viện và được bác sĩ thông báo rằng cô bé đang bị thiếu ăn. Trong sự lo lắng đến tột cùng, Seita đến ngân hàng rút toàn bộ số tiền còn lại trong tài khoản ngân hàng của mẹ cậu để mua thức ăn. Tuy nhiên, ngay khi rời ngân hàng, Seita rất sốc và tuyệt vọng khi nghe tin Nhật Bản đã đầu hàng vô điều kiện quân đồng minh, và người cha cũng đã tử nạn trên biển. Cậu trở về cùng với nhiều thức ăn, nhưng Setsuko đã chết. Seita hỏa táng thi hài của cô bé, bỏ vào hộp kẹo trái cây và mang nó cùng với bức ảnh của người cha, cho đến khi cậu cũng qua đời tại nhà ga Sannomiya.MỘ ĐOM ĐÓM

Một cái kết buồn nhưng đầy ám ảnh khi Setsuko qua đời vì thiếu ăn đã lấy đi nước mắt của bao người xem.

Tuy nhiên, câu chuyện của anh em nhà Seita và Setsuko không phải hiếm gặp tại Nhật Bản trong bối cảnh những năm cuối chiến tranh thế giới thứ II, khi Nhật Bản thất thủ và liên tục bị Mỹ tấn công. Một trong những bức ảnh nổi tiếng Nhật phản ảnh cuộc sống khổ cực của trẻ em giai đoạn này được chụp bởi nhiếp ảnh gia Joe O’Donnell tại thành phố Nagasaki, Nhật Bản.

Joe O’Donnell đến Nhật Bản để ghi lại những thiệt hại diễn ra tại Nhật Bản sau các cuộc không kích với bom và bom nguyên tử gây ra. Từ tháng 9/1945, ông đã đi dọc vùng phía Tây của Nhật Bản, chụp lại được những khoảnh khắc đau thương của các nạn nhân chiến tranh: những người chết, những người bị thương và cả đám trẻ mồ côi.MỘ ĐOM ĐÓM

Trong bức hình được chụp tại Nagasaki này, Joe O’Donnell đã bắt gặp khoảnh khắc hai đứa trẻ; một đứa lớn đang cõng đứa bé trên vai. Đau lòng thay, đứa em nhỏ trên vai đã qua đời và chuẩn bị lên giàn hỏa thiêu. Đứa trẻ đứng im, tay xuôi xuống quần. Cậu bé mím chặt môi, ngẩng cao đầu, không dám bật khóc như chính tinh thần bất diệt của nước Nhật Bản. Trong trí nhớ của Joe O’Donnell vẫn còn hình ảnh cậu bé năm nào:

“Tôi thấy một cậu bé khoảng 10 tuổi đi qua. Trên vai em là một đứa nhỏ khác. Giai đoạn đấy ở Nhật Bản, tôi hay bắt gặp hình ảnh những đứa trẻ đang chơi đùa với em mình trên vai. Nhưng với cậu bé này, câu chuyện hoàn toàn khác. Em không có giày với khuôn mặt đầy căng thẳng, còn đứa nhỏ trên vai em dường như đang ngủ rất sâu. Cậu bé cứ đứng đó chừng 5 hay 10 phút.

Một lúc sau, người đàn ông đeo khẩu trang trắng tiến về phía em, cởi dây và đỡ lấy đứa bé. Đó là lúc tôi nhận ra em đã chết. Người đàn ông giữ lấy đứa nhỏ và đặt trên giàn hỏa thiêu. Người anh cứ đứng đó, trân trân nhìn ngọn lửa đang cháy. Nó cắn môi dưới của mình thật đến nỗi tôi thấy máu tóe ra ngoài.

Khi ngọn lửa cháy rụi, cậu bé quay đầu lại và bỏ đi trong im lặng”.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Previous Story

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA KIMONO VÀ YUKATA

Next Story

Hộp nhạc phong cách Cổ tích

Latest from Blog

error: Kimochi...
0